$843
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của 69vn. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ 69vn.Chiều 20.3 tại họp thường kỳ Bộ Ngoại giao, báo chí cho biết, ngày 18.3, tại cuộc gặp gỡ báo chí nhân dịp đoàn doanh nghiệp cấp cao Mỹ đến thăm và làm việc tại Việt Nam, đại diện Tập đoàn Meta cho biết, trong khi hơn 90% chương trình viện trợ của USAID (Mỹ) trên thế giới bị cắt bỏ, chương trình hợp tác giải quyết hậu quả chiến tranh tại Việt Nam với sự hợp tác của Chính phủ Mỹ sẽ vẫn được tiếp tục.Bình luận về thông tin này, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng khẳng định, hợp tác khắc phục hậu quả chiến tranh được coi là nền tảng trong quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ, hợp tác này góp phần quan trọng vào quá trình hòa giải, hàn gắn và xây dựng lòng tin giữa hai nước, mở ra những cơ hội hợp tác mới trong những lĩnh vực quan trọng khác."Chúng tôi được biết là nhiều dự án hợp tác giữa Việt Nam và Mỹ trong lĩnh vực này đang tiếp tục được triển khai hoặc khởi động lại, trong đó có dự án rà phá bom mìn, vật liệu nổ còn sót lại sau chiến tranh và tẩy độc sân bay Biên Hòa", bà Hằng khẳng định.Theo Người phát ngôn Bộ Ngoại giao, việc tiếp tục triển khai thực chất, hiệu quả các dự án này sẽ đóng góp thiết thực vào việc tăng cường quan hệ Đối tác Chiến lược toàn diện vì hòa bình, hợp tác và phát triển bền vững giữa hai nước.Cũng tại họp báo, báo chí đặt câu hỏi cho biết, ngày 2.4 tới, Mỹ sẽ áp dụng thuế quan tương hỗ đối với các đối tác thương mại, Việt Nam đã tích cực đàm phán với phía Mỹ về thuế quan, liệu Việt Nam có tin tưởng tránh được các áp dụng thuế quan của Mỹ hay không, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng cho biết, lập trường của Việt Nam về chính sách thuế mới của chính quyền Tổng thống Donald Trump đã được nêu rõ ngày 13.2."Trên cơ sở quan hệ đối tác chiến lược toàn diện vì hòa bình hợp tác và phát triển bền vững Việt - Mỹ thì Việt Nam đã và đang phối hợp chặt chẽ với Mỹ để duy trì đà phát triển tích cực của quan hệ thương mại song phương", bà Hằng nhấn mạnh.Thời gian tới, Việt Nam sẵn sàng trao đổi và làm việc trên tinh thần xây dựng và hợp tác với phía Mỹ để chia sẻ thông tin, tăng cường hiểu biết, tháo gỡ các vướng mắc, tồn tại nhằm góp phần đưa quan hệ kinh tế song phương phát triển ổn định bền vững, đáp ứng lợi ích của hai bên. ️
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của 69vn. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ 69vn.Schmidt có nhiều lợi thế để trở thành trung vệ chất lượng ở V-League. Anh cao 1,85 m, sở hữu thể hình ấn tượng và có tư duy chơi bóng hiện đại nhờ việc được trải nghiệm môi trường bóng đá tại Đức, nơi anh sinh ra và lớn lên. Tuy nhiên, mọi chuyện không đơn giản khi anh quyết định trở về quê hương. Năm 2017, trong lần đầu thử sức môi trường bóng đá VN, cầu thủ sinh năm 1994 đã thất bại. Anh không thể hiện được nhiều khi thử việc tại CLB Hải Phòng và đương nhiên không được ký hợp đồng.Thực tế, chất lượng chuyên môn của Schmidt không đến nỗi tệ nhưng nếu ký hợp đồng với anh thời điểm đó, CLB Hải Phòng mất đi một suất ngoại binh vì trung vệ này chưa có quốc tịch VN. Đội bóng đất cảng sau đó giới thiệu anh cho CLB Than Quảng Ninh nhưng cũng không thành công. Đến đầu năm 2018, mọi chuyện cũng chẳng tiến triển gì. Anh tìm kiếm cơ hội ở CLB Quảng Nam nhưng lại không may dính chấn thương. Phải đến giai đoạn 2 của mùa giải 2018, Schmidt được CLB Hải Phòng chính thức chiêu mộ khi đã có quốc tịch VN. Ngay lập tức, anh được trao cơ hội đá chính và chơi ấn tượng, trở thành trụ cột của đội bóng này.Schmidt chia sẻ về giai đoạn khó khăn khi mới trở lại VN: "Tôi mất vài năm để có được quốc tịch VN. Đó là một hành trình khá dài nên tôi rất hạnh phúc khi cuối cùng cũng cầm được trên tay tấm hộ chiếu VN. Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với tôi".Anh nói thêm về chuyên môn: "Bóng đá VN rất khác với bóng đá châu Âu. Bạn phải thay đổi rất nhiều để thích nghi, đáp ứng các yêu cầu về mặt chuyên môn. Tôi mất kha khá thời gian để làm quen đấy. Tôi học được rất nhiều điều khi thi đấu tại V-League. Giờ đây, giải đấu đang được cải thiện chất lượng qua từng ngày, từng mùa giải. Tôi thực sự hạnh phúc khi trở thành một phần của giải đấu cao nhất VN".Nhờ được nhập tịch VN, Schmidt có cơ hội thi đấu tại V-League, được gia nhập CLB Bình Định ở thời kỳ đội bóng đất võ hưng thịnh nhất và được góp mặt ở đội tuyển VN dưới thời HLV Park Hang-seo. Anh vẫn còn giữ nguyên sự xúc động khi kể về lần đầu tiên được triệu tập lên đội tuyển VN và ra sân ở trận giao hữu với Afghanistan (năm 2022): "Tôi biết ơn HLV Park vì cơ hội được khoác lên mình màu áo đội tuyển, thật tuyệt vời. Tôi hạnh phúc khi được là một phần của tập thể đoàn kết, với những cầu thủ đẳng cấp có cùng chí hướng. Trong những buổi tập, chúng tôi đều tập luyện cực kỳ nghiêm túc, tập trung để cống hiến cho màu cờ sắc áo. Đó cứ như một giấc mơ vậy. Tôi cũng muốn cảm ơn Liên đoàn Bóng đá VN đã nỗ lực để trao cơ hội cho những cầu thủ Việt kiều như tôi".Sau hơn 6 năm sinh sống tại VN, có lẽ bên trong trung vệ Việt kiều Đức này là một Bùi Đức Duy (tên VN của anh) chứ không phải Schmidt. Anh bộc bạch: "Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đặt chân đến mảnh đất này, tôi đã có một cảm giác rất quen thuộc, rất ấm áp và tôi muốn sinh sống tại VN. Tôi muốn khám phá bản thân mình, tìm hiểu về nền văn hóa mà cha tôi thuộc về, và đó cũng là nơi tôi thuộc về. Bây giờ, những cảm giác đó được nuôi dưỡng và lớn hơn nhiều. Mỗi ngày, tôi đều cảm thấy biết ơn vì được sống ở VN. Cuộc sống ở đây tốt hơn ở Đức nhiều. Mọi người đều ấm áp, tử tế, tốt bụng. Thời tiết ở đây cũng rất đẹp, dù đôi lúc có hơi nóng một chút, làm cho bạn luôn muốn nở một nụ cười mỗi khi thức dậy. Tôi cảm thấy đời đẹp hơn nhiều khi ở VN. Tôi rất yêu VN, yêu những thành phố, yêu biển, núi, những cung đường kỳ vĩ ở Hà Giang, những bãi cát ở Mũi Né… và rất nhiều địa danh khác".Bản thân Schmidt cũng tích cực học tiếng Việt để cải thiện khâu giao tiếp với đồng đội trên sân. Anh cho biết mình tiến bộ rất nhiều so với thời còn khoác áo CLB Hải Phòng hay Bình Định. Anh có thể giao tiếp trong cuộc sống hằng ngày một cách thoải mái, hiểu khoảng 80 - 90% những gì người khác nói, tùy theo chủ đề. Và đương nhiên, anh học tiếng Việt để sinh sống lâu dài ở VN.Schmidt dành cho VN rất nhiều lời có cánh: "Như tôi đã nói, tôi rất yêu văn hóa, tôi yêu mọi thứ ở VN. Không khí gia đình, các đồng đội luôn đoàn kết. Tôi được là chính mình ở VN. Tôi được chấp nhận mọi khuyết điểm. Tôi cũng thích ẩm thực VN nữa. Tôi có nhiều sự lựa chọn, nhiều cơ hội phát triển sự nghiệp. Đối với tôi, VN là đất nước mà tôi luôn muốn được gắn bó mỗi ngày. Tôi muốn tiếp tục làm việc ở đây. Tôi đã xác định rằng sau khi giải nghệ, tôi tiếp tục sống ở mảnh đất này. Còn chuyện tương lai, tôi chưa biết điều gì sẽ xảy ra. Tôi không chắc có làm HLV hay không nhưng chắc chắn rằng dù chuyện gì xảy ra đi nữa, tôi vẫn sẽ định cư tại VN. Ở đây, tôi được là chính mình hơn bất cứ đâu. VN là tổ ấm".Anh chia sẻ thêm: "Tôi có nhiều sự thay đổi tích cực khi sống ở VN. Nơi đây cho tôi những thứ mà mình hằng mơ ước. VN luôn đặc biệt, cho tôi những cảm giác mà không thể diễn tả bằng lời. Tôi muốn lấy vợ VN không ư? Đương nhiên là có. Nhưng tôi nghĩ để tìm được một người phù hợp cũng không đơn giản.Hãy để thời gian trả lời cho chuyện này". (còn tiếp) ️

Xem Gold Star V.League 2-2024/25 đỉnh nhất trên FPT Play, tại https://fptplay.vn ️
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu. ️